Wed, 08 / 2018 7:37 am | helios

Phân tích tác phẩm: “Ai đã đặt tên cho dòng sông?”

BÀI khiến

A. MỞ BÀI

Hoàng Phủ Ngọc Tường sinh ra và lớn lên ở đô thị Huế, đã có các năm tháng gắn bó mang cuộc kháng chiến chống Mĩ hào hùng. Đây là một trong những nhà văn chuyên về bút kí. Ở ông, với sự hài hòa nhuần nhuyễn giữa chất trí tuệ và trữ tình, giữa nghị luận sắc bén với suy tư đa chiều, tổng hợp trong khoảng vốn tri thức uyên thâm. rất nhiều biểu đạt bằng lối hành văn hướng nội, hàm súc, mê đắm và tài ba.

“Ai đã đặt tên cho chiếc sông” được viết tại Huế ngày 4-1-1981 in trong tập sách cộng tên.

B. THÂN BÀI ,

một. mở đầu đoạn trích, Hoàng Phú Ngọc Tường đã có dòng nhìn bao quát về phổ thông con sông trên toàn cầu và chỉ ra loại đặc sắc của sông Hương. Nó “thuộc về một thành thị duy nhất” là “Huế mộng, Huế thơ”. Rất dễ liên tưởng con sông Hương là ẩn dụ cho cốt cách thức, bản chất người con gái Việt Nam tổng thể và người con gái đất cố đô đề cập riêng.

“Mắt đen cô gái long lanh

Yêu ai yêu trọn tấm tình thủy chung”

(Nguyễn Đình Thi)

nếu như ai đã đến với Huế, chẳng thể ko lưu hình bóng sông Hương,

“Con sông chùng chình, sông không muốn chảy.

Sông chảy vào lòng nen Huế rất thơ”.

(Thu Bồn)

Thực ra người con gái dịu hiền Hương Giang ko thuần tuý chỉ với 1 nét tính cách thức tương tự. Đọc Hoàng Phủ Ngọc Tường người đọc rất bất ngờ xúc tiếp con sông Hương ở vùng thượng nguồn khác vùng hạ lưu. Ta bắt gặp ở đây “Bản trường ca của rừng già” nó thể hiện bằng các động từ rất mạnh, mỗi lúc một nâng cao tốc, mỗi lúc 1 man dại. Nào là “rầm rộ”, nào là “mãnh liệt”, nào là “cuộn xoáy”, “Rầm rộ giữa bóng cây đại ngằn, mãnh liệt qua ghềnh thác, cuộn xoáy như cơn lốc vào các đáy vực bí ẩn”.

>>> XEM THÊM Phân tích bài thơ Đàn Ghita Của Lorca

>>> XEM THÊM Phân tích bài thơ Đất Nước của Nguyễn Đình Thi

>>> XEM THÊMHình ảnh thiên nhiên trong các bài thơ Tràng giang Đây thôn Vĩ Dạ

Thật bất ngờ, theo dõi chiếc chảy của sông Hương, ta tưởng rằng nó đã biến mất. Nhưng kìa, dòng sông Hương ấy khiến cho ta thấy dịu dàngvà si mê bôi nó chảy qua những dặm dài chói lọi màu đỏ của hoa tử quy rừng. Tác fake đã mang một liên tưởng rất lạ và rất chính xác. Ông ví sông Hương ở giữa lòng Trường Sơn là 1 cô gái Di-gan hào phóng và man dại. Chính rừng già đã cho cô con gái của mình bản lĩnh dũng cảm và tinh khiết.

Rời khỏi rừng, sông Hương mang 1 vẻ đẹp khác. Nó dịu dàng trí não, trở thành “người mẹ phù sa của 1 vùng văn hóa” nhà văn giải thích, chính rừng già đã chế ngự sức mạnh bản năng ở người con gái của mình”. hai tiếng “rừng già” ở đây rất thú vị vì là rừng hoang sơ nên nó đẻ ra người con gái của mình sở hữu thực chất di-gan. Vì là “rừng già” do đó người cha đấy sở hữu quá nhiều sự khôn ngoan để lúc tiễn con ra khỏi rừng, chế ngự các sức mạnh bản năng, xây dựng loại dịu dàng trí óc, và tin rằng người con gái đó mai sau là “bà mẹ phù sa” của văn hóa kinh đô. Theo dòng sông Hương nhà văn tiếp diễn cho ta những cảm nhận lý tưởng. Sở dĩ sông Hương tiếp diễn chảy về xuôi là bởi với 1 ý trung nhân mong chờ. Người đó đánh thức người con gái này “mơ màng giữa cánh đồng đầy hoa”.

Nó chuyển dòng liên tiếp, vòng giữa khúc vòng vo đột ngột, uốn theo những tuyến phố cong thật mềm. Nó đã với 1 cuộc tìm kiếm ý thức mang người thương là thành phố Huế ngày mai. diễn ra từ đây những kiến trúc về địa lí và tình ái Huế mãnh liệt đã tạo cho câu văn của tác kém chất lượng rộng rãi. Theo sông Hương chúng ta biết thêm rộng rãi các địa danh xứ Huế. Sông Hương càng khi càng nữ tính, nhà văn nóirất phổ thông về những tuyến phố nét mềm mại, nhắc về nước sông Hương mỗi lúc 1 xanh thẫm. có lúc sông Hương mềm như tấm lụa, nó đổi màu phát triển thành bức tranh xuất sắc giữa trùng hợp “sớm xanh, trưa vàng, chiều tím”. Nó đi qua địa danh, đi qua các cảnh sắc đột nhiên. Nó đi qua thành quách và các lăng mộ đồ sộ của vua chúa triều Nguyễn. chậm triển khai là vẻ trầm tư mặc tưởng nhất của sông Hương. Nó như thuyết giáo, như cổ thi. Nó chảy mãi đến khi mặt nước bình lặng của nó gặp tiếng chuông chùa Thiên Mụ “ngân nga tận bờ bên kia, giữa các cánh đồng trung du minh mông tiếng gà”. tương tự sông Hương đã đi hết vùng thượng nguồn của nó trước khi vào Huế. Nó đã phảng im một mặt nước để sắp có âm thanh tiếng chuông chùa Thiên Mụ. Sông Hương thanh thản trong buổi sáng xao xác tiếng gà để nó chỉ yên ả đi vào thành thị gặp nhân tình mà nó mơ ước.

hai. Ở phần tiếp theo của bài kí Hoàng Phủ Ngọc Tường đã nói về loại sông chảy vào thị thành Huế với câu văn khái quát: “như đã sắm đúng tuyến phố về Huế vui tươi hẳn lên giữa các bãi xanh biếc”.

chiếc sông đã kéo một con đường thẳng rất yên tâm về mang tình nhân của đất cố đô. Người con gái sông Hương đã trông thấy dấu hiệu ở phía cuối.

“Chiếc cầu trắng in ngần trên nền trời, nhỏ nhắn như các vành trăng non”. Đây là một so sánh rất thú vị “Những vành trăng”, mang màutrắng ngần đã hẹn một lời thề thủy chung, hạnh phúc. Đi vào lòng tỉnh thành sông Hương càng nữ tính, càng đằm mặn mòi tha “sông Hương uốn một cánh cung rất nhẹ, đường cong ấy làm mẫu sông mềm hẳn đi, như 1 tiếng “vâng” ko kể ra của tình yêu”. Đây là 1 liên tưởng độc đáo. các con phố cong trong hình thể của con sông dễ gợi tới nét yêu kiều duyên dáng của người con gái Huế. trục đường cong là cảm nhận của thị giác, thế nhưng nó lại cho ta 1 cảm nhận rất tinh tế thính giác. ngừng thi côngĐây là âm thanh ko lời, là tâm tư ko cần lời của tình yêu linh nghiệm và trong sáng. Người con gái sông Hương đã nhận lời hứa hẹn hôn mang đất kinh thành bằng một tiếng “vâng” mà chỉ mang trái tim của chàng mới nghe được thứ tiếng nói của thị giác, rồi giải mã cái tiếng nói đó cho thính giác.

có loại chảy rầm rộ, mãnh liệt, cuộn xoáy giữa đại ngàn, Trường Sơn, khi đi vào Huế sông Hương đã dành riêng cho xứ Huế một điệu Slow.

“Chậm, thật chậm, cơ hồ chỉ còn là một mặt hồ yên ổn tĩnh”.

Câu văn đã dùng phép lặp để biểu hiện cái dùng dắng sâu lắng của dòng chảy sông Hương trên đất Huế.

Đặc tính của sông Hương chảy rất chậm giữa lòng thành phố đã được những thi sĩ, nhà văn kể tới. Tố Hữu viết:

Hương Giang ơi mẫu sông êm

Quả tim ta vẫn hôm sớm tình tự.

Hàn Mạc Tử cũng từng viết:

“Dòng nước buồn hiu hoa bắp lay”

Thanh Hải “Mọc giữa loại sông xanh,

1 bồng hoa tím biếc”.

Hoàng Phủ Ngọc Tường cũng sở hữu một cách khai thác rất riêng thông qua một liên tưởng tạt ngang rất độc đáo. Ông dẫn dắt người đọc sang tận cố đô xưa nước Nga để chứng kiến cảnh sắc hoàn hảo kì thú của con sông Nê-ya mùa băng tan. Đứng trên những khối băng như khối thủy tinh nhóng nhánh nắng là những chú hải âu bé nhỏ. Du khách muốn được thân thiện mang các chú chim đấy những lời yêu thương ko tới được mang chúng vì tốc độ của loại Nê-va cuốn các tảng băng trôi chóng mặt. tình ái không có cơ hội bởi vì tốc độ của thời gian trôi chảy khiến người ta muốn khóc.

Hình tượng sở hữu ý nghĩa trong phần chấm dứt thứ 2 này chính là những cánh hoa đăng dập dềnh vào các đêm rằm tháng 7. những ngọn đèn đó “ngập dừng như muốn đi, muốn ở, chao nhẹ trên mặt nước vương vít của một nỗi lòng”.

không hề khi không khép lại đoạn văn thứ I mặt nước, tiếng chuông Thiên Mụ, lắng đọng để sông Hương vào thành thị. Và lúc vàođược tỉnh thành rồi, sông Hương lại vương vấn với biểu trưng những đốm hoa đăng trong ngày rằm tháng 7. Sông Hương quả thật “dịu dàng và trí tuệ”, sẽ là người sở hữu phù sa sản xuất cho đế kinh Huế các trị giá, văn hóa linh tính.

3. loại sông của văn hóa lịch sử.

Sông Hương không chỉ là loại sông với vẻ đẹp thiên nhiên mà còn là cái sông văn hóa lịch sử, độc đáo. Nhà văn cảm nhận sông Hương như là một người tài nữ đánh đàn khi khuya.

Bằng một sự am tường rất sâu sắc âm nhạc cổ điển cung đình Huế tổng thể và mẫu điệu “tứ đại cảnh” kể riêng, nhà văn cho ta phát hiện rất logic nhưng cũng rất bất thần về âm nhạc trên sông Hương mang đại thi hào Nguyễn Du. Tác kém chất lượng nghĩ đến Nguyễn Du đã chèo thuyền, lắng nghe được tiếng nước rơi ở mái chèo thì mới thấy được âm nhạc Huế mang người nhạc sĩ bí mật phổ âm chính là sông Hương. Nguyễn Du ngày xưa đã từng khiến cho quan ở Huế, con người đau nỗi đau đồng loại đó ắt hẳn đã thao thức sở hữu “phiến trăng sầu”, đã nghe được âm nhạc của chính mẫu sông. phải chăng các giai điệu trong thơ Nguyễn Du bắt nguồn trong khoảng một loại sông? Đây là lí do tác nhái trích thơ trong “Truyện Kiều” và tác fake đã giả thiết cảm hứng của Nguyễn Du với duyên do từ sông nước Hương Giang.

Phần tiếp theo của bài kí, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã cung cấp cho chúng ta các kiến thức lịch sử gắn bó mang sông Hương. chậm tiến độ là cái sông đã sống những thế kỉ vinh quang thời vua Hùng rồi chiến đấu kiểm soát an ninh biên cương của nước Đại Việt. Hào hùng nhất, soi bóng đế đô Phú Xuân của người anh hùng Nguyễn Huệ. Sông Hương đi hết lịch sử bi tráng của thế kỉ XIX rồi rung rinh thời đại với cách mệnh tháng Tám, với mùa xuân Mậu Thân 1968.

Đây là 1 hình tượng so sánh độc đáo, sông Hương là dòng sông của “sử thi viết giữa màu lá cỏ xanh biếc”. nói tới “sử thi” thường nhắc tới các màu sắc đỏ ngời, đỏ chói trình bày cho chiến công. vậy mà, sông Hương vẫn viết sử thi trên nền xanh lá cỏ. Nó biểu thị một học thuyết sống ngàn đời của dân tộc Việt Nam: muốn sống hòa bình, hạnh phúc, im lành. Chúng ta trở nên anh hùng bởi tình cảnh yêu cầu chúng ta như vậy!

Sông Hương để lại 1 loại sông thi ca rất đặc thù. Mỗi tác fake đã nhìn sông Hương ở 1 góc riêng. Tản Đà tinh tế, Cao Bá Quát hùng tráng, Bà thị xã Thanh Quan bảng lảng, Tố Hữu bộc lộ 1 sức mạnh phục sinh lại những trang Kiều.

Bài kí kết thúc bằng 1 nghi vấn rất bâng khuâng. Hỏi mà tự nó đã giải đáp đấy thôi: “Ai đã đặt tên cho loại sông"

>>> XEM THÊM : Phân tích bài thơ Đất Nước của Nguyễn Đình Thi​

>>> XEM THÊM : Phân tích tác phẩm Vợ Chồng A Phủ

>>> XEM THÊM : Phân tích nhân vật người lái đò và Huấn Cao

Bài viết cùng chuyên mục